Khi Hứa Ninh mở cửa, một đám người lập tức nhìn sang, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
Hứa Ninh đang thấy khó hiểu, vừa định lên tiếng thì đã nghe Kỳ Đại Phúc mở miệng trước: “Tiểu tử Dư Huy, đừng buồn nữa, chẳng phải chỉ là một cây cần câu thôi sao! Quay về rồi ta mua một cây khác đền cho ngươi là được!”
Nghe vậy, Hứa Ninh thoáng ngạc nhiên, rồi chợt nhớ ra, suốt thời gian qua hắn vẫn luôn mải suy nghĩ về chuyện Thệ Linh hải.
Thành ra lại bỏ quên cảm nhận của đám người Kỳ Đại Phúc.




